top of page

Bạn cùng phòng, người tìm kho báu & Bồ đà

  • Writer: Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang
    Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang
  • Jun 30, 2020
  • 11 min read


Để không chây ỳ trong không trung thì mỗi ngày tớ chọn một thời điểm ngồi viết một chút. Thông thường là khi lười và có mạch viết.


Trước đây có lúc nghĩ rằng những hiện tượng hàng ngày, những người gặp qua, sẽ có thể nhớ in trong đầu và viết về nó sau mỗi chuyến đi. Nhưng thực tế chứng minh điều ngược lại, những người ưa viết thường có một cái hứng. Mà lúc ép gò bản thân vào thì không thể nào viết được.


Nên cuối cùng để tránh trường hợp gặp gỡ quá nhiều, có nhiều chủ đề và chúng nó bị chồng lên nhau, thói quen tốt nhất là mỗi ngày viết một chút. Thêm tý hài hước hoặc bi quan, mở rộng chủ đề và cũng không cần theo khuôn khổ nào cả.


Có thể ngày nào đó sẽ thử viết vài thứ hoang tưởng, còn hiện tại tớ chỉ chắp tay cho tuỳ bút ngắn, dạng nhật ký mà thôi. Cất đây để ngấu nghiến khi cần thiết.


(Đậu xanh rau má chỗ này gió to quá, gió cứ thổi tóc chọc vào lỗ tai, rùng mình hức hức)


“ Sau hành trình khám phá đảo chiều qua và lết cái đôi chân thần tượng về phòng thì gần như gục.


Nhà tắm kẹt, cô bạn nhỏ người Colombia chắc nó đếm tóc trong đó, chờ hơn nửa tiếng không thấy đi ra nên quyết định vừa mồ hôi, vừa váy áo bó chặt đi ngủ luôn.


Tối hơn 8h giật mình dậy, thần linh ơi cơ thể mình đáng ngưỡng mộ quá rất biết thức dậy vào những giờ linh, đến giờ phố lên đèn và chúng ta lên đồ rồi đó.


( Khúc này sẽ nói sau, giờ tham quan sơ sơ đã nhé)


Lần này tớ chọn một chỗ xinh xinh gần biển với hơn 200 con người khác. Tên nó là “ Nhà Trọ Biệt Thự” ( e hèm, những từ tiếng Anh bạn Dỳ sẽ dịch ra tiếng việt theo cách bạn Dỳ muốn, thỉnh thoảng nghe nó cũng buồn cười nhưng kệ tớ).


Đúng với tên gọi, đó là một căn biệt thự lớn hai mặt tiền với màu xám đơn giản, 3 tầng cao và một cái nóc. Bên ngoài có cái cổng cưng cưng khi đi ra đi vào sau 10h đêm phải nhấn cái mật mã mà bạn lễ tân Lau-ri-èn cho lúc nhận phòng. Rất may mật mã dễ nhớ vô cùng, nếu không có khi đi chơi về lại ngủ ngoài cổng.


Trước cửa sổ là 2 cái xe đạp một trắng một đen móc khoá vào ô cửa, phía bên kia là một dãy quần áo và ván lướt cho thuê, ở hành lang vào nhà là sảnh tiếp tân, gọi cho oai nhưng nó chỉ là một cái văn phòng nhỏ với quầy và một cái tủ đựng hồ sơ, bên tay trái là cái bán nước tự động, hai cái thùng rác cũng ngự trị chỗ này với mấy đôi ủng không biết của ai và đối diện là những băng ghế gỗ ép sát hàng rào cho mấy đứa nghiện thuốc lá cùng 2 cái bô để tàn thuốc có ghi chú “ Hãy dụi cái đít của tàn thuốc bạn vừa chích vào đây” trên các góc cột là các chậu sen đá bé xinh đeo cái bảng “ Đang tìm chỗ gạt tàn thuốc hả? Tao là cái cây không phải cái gạt tàn”. Sớm nay thấy cu nào đấy phơi cái quần gần đấy. Tự hỏi tối qua có phải nó say quá rồi khoả thân từ cổng không ?


Vào trong là một mê cung với các thể loại cầu thang lên xuống xây dựng được chỗ nào đào chỗ đó không theo bản vẽ hoặc nguyên tắc nào. Các cánh cửa màu đen dọc hành lang cũng đánh số rát lộn xộn. Nếu muốn tìm phòng số 20 phải đi lên tầng 1, rẽ trái vòng qua cái hành lang sau đó đi một cầu thang khác xuống tầng lửng, sau khi thấy phòng số 35 thì đi một lúc nữa sẽ thấy phòng số 20 với vô số các đôi ủng và vớ đủ mùi lẫn bùn đấy ở hành lang. Nếu khéo tưởng tượng bạn cứ phong phanh gọi nơi này giống như ngôi trường Howard của Harry Poster, còn ít tưởng tượng hơn bạn cứ nghĩ ở đây giống khu Xô Viết Nghệ Tĩnh số nhà nắm tay nhau đi chơi lung tung.


Trong nhà có phòng ăn, nhà bếp và phòng giặt ủi với hơn 200 người mà mỗi chiều về sẽ chen chúc ở đó nấu bữa tối, chuyện trò rôm rả và uống bia. Rất may quần áo sạch còn, bia không uống và đang trong chế độ cà khịa với nhà bếp nên chưa có nhu cầu nấu ăn.


Nhỏ tầng dưới bê tô mỳ lên, nước súp nó để trong cái cốc sứ uống cà phê. Nó làu bàu:

⁃ Lạy Chúa sao tụi mày thích sống trong bóng tối vậy ? Tao mở đèn lên nhé.

⁃ Ờ tụi tao mới thức.


Rồi vài câu chào hỏi xong con nhỏ hồn nhiên kéo cái tủ đồ cá nhân của nó dưới gậm giường ra và để tô mỳ và ly súp xuống ngay lúc mình vừa lồm cồm leo xuống từ cái giường tầng trên để đi tắm. Tý nữa thì đạp vào rồi hức hức.


Cu cậu giường trên cười nắc nẻ:

⁃ Mày nấu Ramen đó hả, sao mày dằm hết trứng ra vậy ?


Con nhỏ làu bàu:


⁃ Tao thề là tao đã đọc kỹ hướng dẫn sử dụng nhưng méo hiểu sao trứng lại chín thế này và mỳ của tao trụng nước rồi mà vẫn cứng ngắc.

⁃ Mình cười hí hí trong lòng thấy hả hê ghê gớm. Xem ra mình biết nấu mỳ Ý là một kỳ tích khá hơn mấy bạn Tây nấu mỳ gói.

Sau nó còn làu bàu gì nữa mà nước vòi sen nên mình nghe không rõ, mình quyết định gọi tên nhỉ giường dưới là “Nữ hoàng làu bàu”, theo thông tin từ các bụi rậm thì nó ở đây hơn tháng rồi, lân la từ phòng này đến phòng khác, nó là dân cũng sáng tạo viết lách và làm phim, mơ ước của nó là đến Hollywood, còn bây giờ không biết nó làm gì ở đây ngoài làu bàu.


Căn phòng 15m2 có 4 cái hộc tủ dưới gậm giường nó chiếm hết, vậy là mấy đứa trong phòng mách, sau lễ tân lên bảo là này mày chỉ được dùng 1 thôi, còn lại chia sẻ cho anh em nhé. Thế là nó lấy đồ ra hết, nó máng lên các lỗ của cái giường, trông như mấy nhà trồng lan giăng lưới đen rồi treo dàn lan ở dưới. Còn dàn lan của nó thập cẩm từ xu xiêng đến băng đô đến khăn tắm đến vớ chân và các kiểu A B C D khác, và nó chung sống khá hoà bình với đám đồ đó ngoại trừ lúc nó bò lên giường và chúng nó vướng vào mặt thì nó sẽ gào lên “ Đậu xanh dzau má”.


Tự cảm thấy đây là một người khá phong phú, sẽ là nguồn cơn của những kỷ niệm về bạn chung phòng nên cũng hay để ý nó lắm. Một cách âm thầm... vâng, rất quan tâm, vì cảm xúc của nó liên quan đến sức khoẻ của mình.


Ví dụ như ngày qua đang thiu thiu ngủ thì nó vào, đóng cửa cái rầm và nói thật to rằng nó bực cái lũ dưới bếp nấu lâu quá, không nhường bếp cho nó nấu mặc dầu nó chỉ nấu mỳ ý thôi. Lạy Ngài lòng lành, luộc mỳ cũng đến 10’, và với tình trạng vừa nấu vừa chửi thì tao hiểu tạo sao tụi nó bắt mày chờ gồi. Mình tốt nhất là nhắm mắt giả bộ đang ngủ say và không nghe thấy gì. Nhưng xui quá, câu chuyện lặp lại khi cô bé người Nam Mỹ bước về phòng, Xô-phia chỉ trả lời lịch sự là thế tệ quá, rồi nằm vật ra giường ôm lấy cái điện thoại. Đến lượt cu cậu Canada về thì sự giận dữ trong giọng nói của nó đã giảm đi một nửa nhưng cái âm lượng vẫn như cũ.


Thằng nhỏ bò lên giường, tao với nó chung tầng, nó bên trái cửa sổ, tao bên phải. Tao luôn thích cái gì áp vào tường chứ không lưng lửng trong không trung, tao cảm thấy an toàn/ thuận tiện/ dễ ngủ hơn nếu bên của tao là bên phải mặc dầu mấy chục năm qua tao luôn làm điều trái ngược/ sai trái.


Xong tao với nó đổi đồ ăn, tao mời nó ăn dâu, nó cho tao lại bánh qui sô cô la, vậy là tình hữu nghị giữa hai quốc gia Việt Nam và Canada tăng lên một bậc trong cái căn biệt thự này, còn ở hệ thống chính trị tao không quan tâm.


Tối tao nằm lật qua lật lại ngủ không được, quay qua kế bên thấy nó cũng lật qua lật lại mặc dầu ngáp như ngoáy. Tao lồm cồm bò dậy, đi thay đồ, túm lấy cái ba lô tính quay đít đi thì nó bay xuống giường, xỏ giày, nó bảo ở ngoài lạnh lắm, xong nó đề nghị đi chung với tao. Âu kê, dù sao cũng an toàn hơn là đi ra ngoài vào nửa đêm. Vớ lấy cái áo len duy nhất mang theo, hai đứa lọc cọc gõ giày xuống cầu thang.


Ra đến cổng tao hỏi nó:

⁃ Bồ có hút thuốc lá không ?

⁃ Không, tao chỉ hút bồ đà thôi. Nó trả lời tỉnh rụi.

⁃ Ờ nhưng ở đây cấm mà

⁃ Yeah, nhưng ở quê tao thì thoải con gà mái luôn.

Rồi bài học về thuốc bắt đầu từ đây. Nó như kiểu người rất hứng thú nói về thuốc. Còn tao há mồm đớp từng lời nó nói. Nó cười lúc đi đến bờ biển:

⁃ Mẹ tao bảo là nếu là người tử tế thì đừng có dí cái thứ đó vào môi mình.

Sau đó nó nói luôn không nghỉ, thỉnh thoảng tao chỉ góp vào vài câu hỏi như kiểu moi thông tin đầy đủ cho bài phỏng vấn của mình.


⁃ Vấn đề là nếu mày chơi lần đầu ấy, mày phải chọn người chơi cùng là người hiểu mày và mày tin tưởng được, bất kể thứ gì mà lắm hoài nghi thì đừng thử, nó sẽ là hậu hoạ sau khi mày phê đấy.

⁃ Thế cần bao nhiêu gram để quấn 1 sọi ?

⁃ Ở chỗ tao ấy 10 đồng là mua được 1gr rồi, tuỳ thôi, có người thích nặng thì quấn hết vào 1 sọi, có người chỉ ưa vừa đủ thì làm được vài sọi. Mày tin không ? Ở đây những 25 đồng 1gr cơ đấy.

Tính hỏi nó sao mày biết giá ở đây nhưng mà thôi. Phần sau là phần hấp dẫn hơn cả, nó bắt đầu phân tích về tác dụng của bồ đà trong y học, và phân loại nào là THC và CBD loạn cả lên. Vốn xuất thân từ dân thể thao, nó có kinh nghiệm trong việc chữa chấn thương bằng các thứ này theo đơn kê của Bác sỹ đàng hoàng. Nên nó thao thao bất tuyệt giữa đêm.


Nó nói đến đâu con nhỏ gật gù đến đó rồi cố nhớ các từ trọng điểm để tý nữa về nghiên cứu với bác Gu Gồ sau.


Có một sự khác biệt rõ ràng là bạn ấy hiểu về cái thứ bạn ấy đang sử dụng, và làm thế nào để dùng nó đúng và điều khiển nó. Và tớ chắn chắn là họ chẳng bao giờ cấm nói về các vấn đề này, nó nhan nhản trên báo chí, truyền thông, thậm chí là quảng cáo. Nhưng ý thức của các cá nhân đã được đánh dấu ở mức họ biết rõ và họ biết giới hạn về nó, ngoại trừ những người có mục đích khác.


Và tao cười nôn ruột khi cả hai giả bộ nói về việc sẽ thế nào nếu cả nhà cùng quẩy. Đại khái là:

⁃ Chắc Mẹ tao sẽ ăn hết cả nhà bếp hoặc mắng tao đến sáng.

⁃ Còn nếu Bà Ngoại tham gia chắc sẽ giơ hàm răng mím mém ra mà nói rằng “ Giời ơi cháu trai ạ, trời lắm sao quá, thật là lãng mạn”.


Chẳng có thông điệp gì ở đây cả, chỉ là câu chuyện phiếm lúc đi dạo, nhưng nó cho mình cái cảm giác rằng nếu muốn hiểu một ai đó, điều tốt nhất là hãy bước vào câu chuyện của họ, nhìn thế giới của họ, nghe về nhân sinh quan của họ, và chia sẻ cởi mở và chân thành. Nếu chúng ta muốn biết nhiều hơn nhưng cứ thu mình lại và giới hạn suy nghĩ trong kiểu “ Tôi không thích, tôi không quan tâm, đây là cuộc sống của tôi” thì chắc sẽ khó để Hiểu về xung quanh. Mở lòng ra nhé ! Chúng ta có hai cái tai để nghe về đủ thanh âm của vạn sự, và chúng ta có một cái miệng để gửi lại những điều ta nghĩ, ta muốn sẻ chia.


Quay trở lại chỗ hành lang biển, tớ thấy 1 người lụi cụi với đèn thợ mỏ đeo trên đầu, và tay thì cầm một cái máy rà. Đang còn ngơ ngác thì cu cậu giải thích rằng đây là những người đi tìm kho báu. Ý là ban ngày sẽ có những người đánh rớt tiền xu, trang sức hay các thứ khác bằng kim loại lẫn trong cát, họ sẽ dùng một cái máy dò để tìm những thứ ấy. Và thời gian tốt nhất là khi biển đã hết người và chiếc máy xới cát vừa làm công việc vệ sinh của nó.


Hai đứa đứng im lặng theo lõi người đàn ông cần mẫn làm việc. Gió rít qua tóc, gió rít qua lỗ tai... Có những thứ mà chúng ta bỏ đi, chúng ta đánh mất lại là báu vật của người khác. Nhìn gương mặt ấy mỗi khi lượm được một thứ gì đó nó rõ sự hạnh phúc, tớ sờ sờ túi, có nên giả bộ rớt vài đồng xu xuống cát không ? Xong lại tự nhủ cái mình vừa nghĩ ra thật ngu ngốc.


Không biết trong cái túi báu vật mà ông ấy vừa lượm được có những gì ? Chắc là một chiếc hoa tai của một cô gái điệu đà nào đó đi phơi nắng còn đeo trang sức, hoặc 1 chiếc lắc tay của em bé, hoặc mấy đồng xu của ông bụng bự nào đó mua bia rồi uống say quá vứt cả trong cát, ông có lượm được của một mảnh tình tôi không nhỉ ?


Tao cám ơn cu cậu 24 tuổi về cuộc đi dạo, nó cười xoà kêu là cũng là một thứ giúp mình dễ ngủ. Rồi nó chỉ cho tao A B C D chỗ mà tao nên đi, khá ngạc nhiên với kiến thức của bạn trẻ này mặc dầu đây là lần đầu tiên bạn ấy ra nước ngoài du lịch một mình. Nó cởi mở và rất chân thành, tao đoán con người ở xứ sở si rô lá cây phong đều vậy, có lẽ để một cái hẹn ghé thăm. Và tao sẽ để trong danh sách ước mơ của tao là “ ĐI - NGẮM -CÁC ANH -THUYỀN -VIÊN -SÁU -MÚI -Ở ALASKA” Còn giờ thì chưa cần ngắm, sau 4 ngày miệt mài ngày nào cũng ít nhất cuốc bộ 8km thì sớm nay, tao đã thấy bụng tao có vài múi, còn múi dạng gì thì bí mật.


Chúc ngày tốt lành nhé các bạn kiên nhẫn.


( Dành cho ai đọc đến đây, và ôm hôn những đứa tỷ mỉ đọc đi đọc lại hai lần, riêng những đứa chỉ kêu dài và xem hình thì chuối quá, nhạt quá- có biết là tao ngồi gõ noted từ điện thoại mất bao lâu cho một bài như này không ?)


——Thương yêu từ miền biển——-


Con Nhím bị cháy nắng - Như món Nhím một nắng


🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔🦔 🦔🦔🦔



Comments


Subscribe Form

©2020 by Ms. An Wanders. Proudly created with Wix.com

bottom of page