Tự sự của người thượng cổ - Cô gái ngồi hốc đá
- Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang

- Jun 30, 2020
- 9 min read
Nay 28 độ, cái thời tiết gì kỳ, còn hơn mấy cô gái nắng không ưa mưa không tới, hôm qua còn sụt sùi 11 độ lạnh quắn tóc dựng lông, vội lấy bộ đồ giữ ấm ra mặc ngủ mà nay đã trở mặt nắng rát cả mông và vàng cả tóc.
Sướng, quyết định đi phơi da
Biển cách 20’ lái xe, không dài không ngắn nhưng không có dai sức đủ để làm 1 tour hai chiều bằng xe “Hăng cải” nên quyết định “pool” - Pool không phải là hồ bơi, mà nói về đi chung xe, ví dụ anh A hôm nay muốn đi biển, xe có 4 ghế ngồi, anh ta chia cho 3 bằng hữu nữa ngồi chung( nếu cùng tuyến đường) sau đấy mỗi đứa góp lại vài đồng gọi là share Gas( phụ tiền xăng).
Trên xe tất nhiên là sẽ chào hỏi giao lưu dọc đường đi rồi, hoặc là thay nhau lái nếu đường dài. Nếu hợp cạ lại thành 1 nhóm cùng nhau đi khắp nơi, nếu sương sương xã giao thì đến đích rồi đường ai nấy đi.
Riêng Dỳ, chẳng bao giờ phải lái dù lúc nào cũng mang theo bằng, có vẻ chúng nó không tin cái dáng cầm vô lăng và tua phim chầm chậm của mình cho lắm.
Còn đi chung xe như thế nào thì có hàng tá cái app, hoặc ngay trong cộng đồng chỗ trú thân chúng nó sẽ nói.
( Được nửa phần mở bài rồi cố lên)
Chúng nó thả Dỳ ngay thị trấn, vậy là ì ạch kéo va li về hang. Chung quanh là một tấn người rồi, nghe không khí là sẽ thấy vui đấy. Mặc dù vui kiểu hóng hớt của mình thôi.
Chưa được nhận phòng, 2h chiều... âu kaay, đi dạo đã... thỏ thẻ hỏi chỗ cất hành lý, lại bê vác cái túi 17kg lên lầu tống vào phòng kho. Khốn khổ cái lưng của tôi !
Nhét điện thoại vào túi, ưỡn ngực tự tin với trí nhớ của mình. Đi thẳng, rẽ trái, quẹo phải... hứ, có gì đó sai sai... vậy là lục cục mở bản đồ ra, lại đi ngược, vòng lại... tua qua căn nhà có anh chàng cơ số múi nhưng không biết mấy múi nhe răng cười( thấy nhà có dựng suft, bạn đấy thì mặc đồ thể thao nên đoán vậy, còn múi thì dự đoán thôi, chắc sáu, còn nếu không ba múi dồn một hí hí).
Quyết định ghé vào tiệm nước hoa quả đầu ngã tư, làm một ly cho mát. Chọn món hằm bà lằng tên Rally-Berry, xong đứng ngắm nghía cô bé có mái tóc xoăn tít và cái mũi cao khoằm và cái cằm đôi khá dễ thương đang miệt mài xay. Thỉnh thoảng quay sang:
⁃ Bồ muốn đá không ?
⁃ À không, tôi vừa bị bồ đá rồi cám ơn.
Nó nhét quả cam, dứa, chuối, dâu đỏ, dâu đen, bột tăng cơ/ giảm mỡ/ bột nở/ bột protein gì đấy vào cái cốc của tôi. Sau đó lại quay qua nồng nhiệt:
⁃ Bồ muốn sữa chua hôn ?
⁃ Chắc là tuyệt rồi, tớ không thích sữa chua lắm, cám ơn nhiều nghen.
Ôi thần linh ơi, hy vọng uống xong mình vẫn ổn. Chính xác là bụng mình vẫn ổn.
( Bắt đầu đến khúc hớn rồi đấy)
Mãi mới qua đường được, cái ngã tư nhỏ xíu như khúc bùng binh khách sạn New World Xì Gòn mà không đứa nào nó nhường đường cho cả. Biết thế sáng nay mặc hở một chút có phải đã lợi hại hơn không ?
Gió đẽo như ngạc nên mặc thêm cái áo len, đi ra biển trông như con rồ mới rớt từ sao nào đấy cùng một đám thiên thạch.
Phù... cuối cùng cũng sang đường được, cuối cùng cũng chạm chân vào cát. Hích hích mũi ngửi mùi này ( mùi gió, mùi cát, mùi nắng, mùi mồ hôi, mùi nước, mùi hải sản, mùi amoniac, mùi khói đồ ăn, mùi của cây xanh, tả pín lù trộn lại).
Thu vào tầm mắt là những vách đá sững chồng lên nhau theo đủ hình thù, ẩn mình trong nó là những căn nhà cứng cáp tựa vào, những vách trắng mái tối màu, ban công rộng và khung cửa sổ lùa lớn để lấy nắng.
Rồi lớp tiếp theo là bọt sóng trắng xoá, rồi đến lớp nước màu xanh ngọc và ngọc bích hài hoà dưới ánh mặt trời trong suốt và mát mắt. Mát quá nên kéo kiếng lên che.
Đến lớp tiếp theo là cái lấp lánh nga ngả kem của cát, nó không trắng xoá, nó dễ chịu như màu trang giấy ở quyển sách điện tử Kindle, không hại mắt.
Rồi lớp cuối cùng mới là người và những người ( Mình cứ như đang làm bánh ga tô mấy lớp, khiếp ! )
Lớp cao cao là đích thực nhiều múi, tôi đảm bảo, ở trần mà, lông hoe hoe, tóc vàng và mắt thì xanh xám nhìn là muốn ngất ở trong đó.
Giả bộ cúi xuống ly nước nhấp một ngụm để nuốt cùng đám nước miếng mai chê kia. À hi hi tớ giỡn thôi, đấy là mấy anh cứu hộ. Có bao giờ cứu hộ mà xấu đâu, trừ phi đàn ông tuyệt chủng rồi.
Chắc chắn mình sẽ không giả bộ bị chuột rút ở chân rồi kiếm cớ lê la để người ta cứu như trong film thường thấy. Vì mình không biết bơi lỡ xuống nó tưởng mình giả bộ nó cho nằm đó luôn chặp mấy bạn cá mập đến hôn mông thì đúng khổ, mình còn tươi và giòn lắm hự hự.
Lớp xế xế là lớp lướt ván, nhấp nhô cùng những con sóng, miệt mài bơi, miệt mài vật lộn, đến lúc mệt nhừ thì kéo ván vào bờ cắm xuống cát thẳng đứng một cái rụp như Robinhood bổ trái dừa, sau đó cởi bộ đồ giữ nhiệt chống ướt ra thành hàng rào phơi, trông ngầu vãi. Ngoài việc ngắm cái loại cơ bụng và ngực mình cũng lén lút ngắm mấy loại cơ mông và đùi.
Các cô cũng nghịch lắm cơ, cứ tơ hớ các kiểu không chừa mắt cho ai.
Con người vốn là tạo vật tuyệt vời nhất, mỗi người được ban cho một ân sủng là một điểm nhấn hoặc thế mạnh nào đó, nên hầu như tâm lý chung của phụ nữ là cái gì của mình chưa hoàn hảo thì sẽ rất thích nhìn những người phụ nữ khác có điểm đó cân đối hơn.
Riêng các anh thì khỏi bàn, chỗ nào các anh cũng khuyết, nên đi đâu cũng mải mê ngắm tạo hoá của nhân loại. Miễn sao đừng có thô lỗ mà nhìn chằm chặp rồi huýt sáo rồi bàn luận về nó là được rồi. Thứ tha ! Cứ ngắm thoải mái đi !
Mọi người chỉ có một mục đích chung là đến biển, trút bỏ lớp quần áo bên ngoài, thoải mái nằm sõng xoài trên cỏ, trên cát, trên bãi đá... người đọc sách, kẻ uống bia, người phơi nắng, hoặc rôm rả ngồi tám chuyện cùng đồng bọn... không màu mè, không xa hoa, không ngăn cách.... mỗi đứa mang dù, mang khăn hay chỉ đơn thuần là trải cái áo ra để đánh dấu vị trí, phần còn lại ai cũng như ai....
Đó là cái điểm có lẽ mình đánh giá cao
Chúng ta không giống nhau nhưng chúng ta đang làm những việc giống nhau. Nên ai có là ai đi nữa cũng không quan trọng, vì mọi người đều tập trung cho cái mục đích của mình, đơn thuần, giản dị là về với biển, đắm mình trong sóng, trong nước, ngâm mình trong muối, trong nắng...
Rồi đâu đó một bà mẹ đong đưa con, một gia đình nhỏ nằm dài trên bãi cỏ ngủ ngon lành, chú chó mập ủn ỉn sảng khoái lắc mình trong vòi nước mát, chỗ đậu xe lăn cho người khiếm khuyết.
Xa xa là vài cái xe tải xe múc và công nhân đang tiếp tục công việc của mình, đâu đó một cụ già thảnh thơi giữa tiếng ồn của công trường ngồi lật những trang sách, rồi vài cô gái chọn cho mình những góc khuất, ngồi một mình lặng im...
Tớ rảo chân lên đỉnh đồi quen, vất ba lô xuống góc cột và thích thú ngồi xích đu, cười nắc nẻ như một đứa bé vô lo, xung quanh là vài cặp mắt hướng về chỗ tớ, nhưng khi hồn nhiên nó lây lan... ai cũng vui thay...
Tớ bắt đầu chống chân đẩy và ngẫm nghĩ, đâu là lần cuối cùng mình vui như thế này nhỉ ? Là tận tuỵ vui vẻ cơ... nghĩa là mắt có thể thấy những điều đẹp đẽ nho nhỏ, tai có thể chạm đến thanh âm cười vui của gió, của cây, của khí trời...và miệng thì không ngớt nở một nụ cười.
Đu lên cao rồi thấp xuống, tớ vởn vơ theo những nghĩ suy cùng đám mây đang trôi bồng bềnh kia. Tự vấn bản thân rằng mình được gì, mất gì và sống ra sao trong 5 năm qua ? Có phải mình đã quá tập trung cho nhiều thứ cho đến lúc mệt mỏi rã rời rồi buông tay ? Điển hình là việc bắt đầu ăn là ói, leo cầu thang là mệt, về nhà là mất ngủ, sốt thường xuyên và rất hay cáu. Đỉnh điểm là chuyện chảy máu mũi, việc rất hiếm xảy ra và nó xuất hiện bất thình lình.
Mình đã bỏ mặc bản thân như thế ư ?
Có hôm mình nằm sờ tay lên mặt, da sần sùi đầy đốm, tóc thì sói cả đỉnh đầu. Rồi những ngày ngồi nhai cơm và lảm nhảm, ăn để sống chứ không còn cái vị giác nào nữa.
Vài tuần trước có bạn còn hỏi sao những bức hình chụp mình khoảng thời gian trở lại đây nó đều chất chứa một cái nỗi buồn đau thương nào đó. Rồi một tối mất ngủ mình lật tung ổ cứng hơn 25 ngàn bức ảnh ra xem. Là mình qua những mốc thời gian khác nhau... và đáng tiếc thay đôi mắt sáng ấy, nụ cười hớn hở vô tư ấy thay bằng những cái nhau mày, mím môi.
Mình chợt sợ, sợ vì bắt đầu từ khi nào nó lậm vào sâu sắc như vậy ? Sợ vì chính những chuyển biến trong chính bản thân mà mình còn không cảm nhận được.
Rồi mình lại ngẫm về những cuộc gặp gỡ, những người đi ngang đời mình. Vì sao đổ vỡ, vì sao cách xa, vì sao ly biệt ? Vì sao chúng ta luôn cố tìm kiếm những giá trị sống mà chính bản thân ta không tự tin và mình nắm giữ được hoặc hoàn thành vai trò đó một cách chu đáo.
Có chăng khác hơn là cái cách như một người bạn cũ nói rằng tao thấy mày trưởng thành hơn, như một loại rượu đỏ ướp trong thùng gỗ, hương đã lắng xuống và vị chát sắc lại đậm đà. Mình nhận nó như một lời khen ngợi, và ai mà không trưởng thành theo thời gian, đó là lẽ tự nhiên. Và cũng mặc nhiên theo qui luật đó, chúng ta sẽ khác: khác về suy nghĩ, thói quen, sự tận hưởng, sự quan tâm tận tuỵ hay những cụm từ trái nghĩa khác.
Cũng không có định nghĩa rõ ràng nào cho những trưởng thành ấy cả, nó không phải số phận, cũng chẳng phải sự hy sinh hay thái độ sống.... nó chỉ hoạ hoằn là những tàn âm của hoạt động thông thường của một con người... như cái cách mà con rắn, con tôm hay con cua lột xác theo năm tháng...có những con vật ăn lại bộ áo mình vừa thay ra, có những con khác bò xa ra khỏi chỗ bộ áo vừa thay...
Và có một con nhỏ rúc dưới tảng đá ngồi khắc những dòng tâm tư...
Nó nhìn xa xăm... nó không biết sóng còn vỗ bao lâu nữa cho đến khi mặt trời lặn xuống đường viền biển, nó không đoán được những con hải âu kia còn nằm dài trên cát đến khi nào mới bay về chỗ trú ẩn, nó không đoán được tối nay hay ngày mai có lạnh hay nắng ấm...
Nó chỉ biết được giây phút này... khi lướt qua những quãng đường kia và dừng lại ở một chỗ nho nhỏ, nó nên chậm lại và nghe nhịp thở của con tim...
Vì nó tin mọi thảy các thứ đến và đi trên đường đời này, đều là vũ trụ bao la đã sắp sẵn...
Và có thể điều nó làm tốt nhất và mỉm cười cùng nhân sinh....
——Viết cho những người chênh vênh vào một múi giờ chênh lệnh——
Khi bạn nhắm mắt lại, mọi gương mặt thân quen lướt qua trong đầu, mọi hoàn cảnh éo le tái hiện rõ mồn một, và mọi ý tưởng chỉ tập trung về một nguồn, là lúc vũ trụ này cho bạn một dấu hiệu... hãy cảm nhận nó và làm theo trái tim của mình.
Mở lòng ra và chan hoà với anh em và vạn vật.
Mở ví ra và xài hết tiền tiết kiệm đi... ta sẽ chẳng biết ta sống được đến bao lâu mà đợi chờ.
Và cũng nên quên những gì không còn thuộc về ngày hôm nay nữa, hôm qua là một món quà, và hôm nay tôi tự mua quà cho mình.
—-Nhím mặc áo len và lông đã hết xù——







































Comments