
Chuyện cũ
- Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang

- Jun 27, 2020
- 4 min read
Một câu chuyện cũ của một người nhạy cảm ưa hoài cổ và hay viết miên man.Tôi tìm thấy chính mình một lần nữa và tôi biết vì sao tôi sống dù rằng đời còn lắm chông gai.
"Mùng 4 tết âm lịch kể chuyện không đầu không cuối không buồn không vui nghe chút.
Bà ngoại nói sáng đó cả nhà đang thịt con Chó thì mẹ chuyển dạ,tới trưa thì mình ngoe..ngoe xuất hiện. Bà đỡ tên Sáu Mụ,không biết vì sao có cái tên đặc biệt như vậy.
Hồi nhỏ thật khoái ăn thịt chó, khỉ hơn gà vịt. Một phần vì thịt đỏ ngon hơn thịt trắng, phần nữa là trên rừng thì có gì mà ăn. Lớn rồi thì không ăn nữa, vì bắt đầu nhận thức chó là vật nuôi thông minh và trung thành.
Sau này thêm chứng không ăn cá, cá vừa tanh lại nhiều xương mắc cổ, ngày đi lặn biển ở Phi anh hướng dẫn nói "ăn một con cá là đại dương mất đi một người bạn ",ngẫm thấy mình là song ngư-ăn cá là ăn thịt mình nên thôi.
Đang tào lao đâu đây không biết...
Nói tiếp, bữa rồi đi ngang cái nhà dưới thung lũng, lại nhớ cái vườn mía trước nhà ông ngoại thời xưa ấy, nhớ những cuối tuần ăn chè đậu đen khoai mì và được nghe kể chuyện con ong bình vôi.
Rồi lại nhớ ngôi nhà có giếng nước bên hiên,sau lại đổi lên đầu xóm chỗ bằng phẳng và sáng hơn. Ngôi nhà ấy có cây ổi ghẻ cóc sau chuồng heo,rồi đến mớ chè già,vườn rau nho nhỏ,cái ao cá đầy đất sét rồi đến vườn cà phê.
Ngày nào đi học về cũng phải trèo lên cây ổi yếu ớt tìm quả xanh hay ương ương không thì cắn chỗ này chỗ kia, con nít sao giản đơn đến thế?
Nơi vườn rau là mấy luống đậu côve,cà ghém rồi rau thơm, cứ sớm tinh sương là thấy mùi rừng núi, mùi nhựa thông, mùi sương trên lá, mùi hoa cà phê, mùi nước giếng trong vắt.
Bây giờ tìm đâu ra cái tuổi thơ đấy nhỉ?
Nhớ đàn vịt bố đi sau hai chị em hai bên,nhớ những doi đất bazan cứ hì hục trèo lên rồi tuột xuống làm vui, có khi rách cả cái quần xanh dương đồng phục đi học
Nhớ những buổi đi đóng bịch ươm cây giống lấy tiền ăn vặt
Nhớ những cơn mưa đầy giông và sấm chớp,nhớ cả cái bếp nắng xuyên qua lỗ thủng và mưa nhỏ giọt tong tong xuống nền đất lồi lõm...
Nhớ những trận dịch chết hết đàn gà là học phí năm mới, nhớ những bữa cơm chiều dày khói và có đủ bố mẹ chị em...
Nhớ những chiều cuốc bộ lóc cóc đi đón mẹ, nhớ những ngày đứng ngoài ngõ ngóng bóng bố đi rừng về...
Nhớ những ngày quì ê đầu gối hay sụt sùi sau khi bị ăn 5 cái roi mây...
Nhớ những ngày lội sình đi học -tay thước kẻ tay phấn trắng bì bà bì bõm...
Nhớ trò chơi nấu ăn bằng cái lon sữa bò với lá khô,nhớ cả mấy lần đi trộm quả mận bị chủ xuýt Chó đuổi chạy hụt hơi...
Nhớ Chuyến đi đầu đời xuống Cam Ranh bốc thuốc,nhớ những ngày Vắng bố mẹ trời mưa gió giật ba chị em ngồi lên cả bàn ôm nhau khóc vì sợ...
Sau này mỗi lần có dịp đều muốn đi ngang qua ngôi nhà cũ, dù chẳng còn gì thì vẫn còn chút hồi tưởng mà bùi ngùi quyến luyến...
Chưa bao giờ mình quên được cái nguồn gốc và xuất thân,có nó mình thấy mạnh mẽ hơn và mỗi bước đột phá sẽ thấy tự hào gấp nhiều lần...
Chỉ đôi lúc nhớ cái cảm giác ấm áp đó, biết tìm nó ở đâu?
Con người ai rồi cũng sẽ lớn, trái đất này dù tròn dù vuông vẫn đều đặn quay 365-1/4 ngày mỗi năm...
Chỉ ước ao sao cái mộng tưởng bình yên hão huyền của mình đừng sụp đổ.
Có thể là nhiều cái mất đi rồi cũng không nên hối tiếc, vì có thể mỗi câu chuyện đều có một định mệnh riêng để kết thúc.
An ủi rằng dấu ấn của mỗi người là một góc hoài niệm như thế. Miễn là nó còn đẹp,còn dở dang thì nó mãi là vĩnh cửu.
1/4 của đời mình được viết và khép lại với tiếc nuối có, đổi thay có...
Tiếp tục 1/4 của nó sẽ là vài câu chuyện hay ngã rẽ và biết đâu nhiều ly kỳ hay một cái kết hậu ngọt ngào đáng ngưỡng mộ...
Ngày hôm qua mãi là ngày hôm qua, đã đến lúc mặc áo mới cho hôm nay.
Điều cuối cùng là một lời nhắn nhủ : hôm qua có thể là đau thương, mất mát, giận dữ, tủi hờn, lạc lõng,hy vọng,.... Chuyện qua, chuyện cũ phải để nó trôi đi. Rồi vị trí này sẽ dành cho những câu chuyện mới. Ngày hôm qua dù xấu dù đẹp cũng sẽ không giống hôm nay hay ngày mai.Hôm qua là món quà...vẫn còn tin yêu còn niềm vui,còn hoài bão còn trách nhiệm ở phía trước... Nếu không bước tiếp thì đâu biết được ai hay sứ mệnh nào đang chờ ta?
Hôn nhẹ lên quá khứ và kỷ niệm,luôn có một góc trong tim lưu lại cẩn thận.
Hôm nay xem như đã trưởng thành đã già,thực tế là điều kiện tiên quyết.
Không từ bỏ đâu những giấc mơ và tranh đấu. Khi ta ngẩng cao đầu sẽ thấy gió mát, trời xanh và mây trắng. Nếu cúi đầu chỉ thấy màu đất tối mà thôi."


Comments