Khi Sài Gòn khó ở
- Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang

- Mar 14, 2021
- 2 min read
Có những ngày, Sài Gòn thật ngột ngạt, bầu trời như một ly cà phê Latte, vương nào lớp khói, nào lớp bụi, nào lớp xám xịt của sự tưng tức. Thì trời muốn mưa mà lại không mưa.
Có những ngày, thấy phố xá chật chội như nêm, như lưới cá vừa kéo lên với đủ loại to nhỏ chen chúc, gò bó trong một cái túm, rồi trong sự nặng nề ấy, chiếc lưới vỡ oà trên mặt thuyền, sự chật chội được giải toả, dòng dòng các hình hài cá lớn cá bé lẫn cả mực, cua tôm, ốc xô nhau đổ ào trên mặt boong, nẩy tưng rồi văng xa ra mạn thuyền.
Một cái nghiêng mình của sóng chao đảo rồi gom chúng về một tụm.
Ví như đường ở Thành phố lúc này, chen chúc lớp lớp, vô hình trong những dòng chảy phố chồng phố, đường lấn lên đường.
Có những ngày, âm thanh âm thanh hỗn độn như đẩy sự kiên nhẫn lên mức maximum, rồi dội ngược lại không gian như một quả bom bị kích nổ, những chiếc miểng văng tung toé, còn thanh âm lạc đến tận những nơ-ron não, xoắn vào màng nhĩ và bật ra những cơn đau đầu dữ dội.
Chỉ một tông giọng có thanh âm cao hơn bình thường cũng đủ làm vỡ tan một không gian được cố tình gói kỹ.
Tiếng ồn, sự lên xuống của tông giọng, những thanh âm vo ve vần vã trong đầu... tạo ra một lớp thập cẩm hỗn độn. Chỉ muốn trốn trong một góc nào đó thật yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy hơi thở của mình phả trên những chiếc lông tay mà khuôn mặt đang áp xuống.
Yên tĩnh như những giấc mơ như đang rơi vào hố đen vũ trụ, sự yên tĩnh như nốt mute trên chiếc điều khiển, không nghe thấy gì nhưng có thể cảm giác được không gian đa chiều đang tuột trôi với một tốc độ không dừng lại, rơi mãi rơi mãi, và trên cao kia là những dòng ánh sáng ngắt quãng xen kẽ vào màn đêm dày đặc.
Cho đến khi sự yên tĩnh ấy kết thúc bằng những nhịp tim hốt hoảng, một cái nấc hụt hẫng và những giọt mồ hôi thấm ướt đẫm gối.
Tai ù đi và mắt vẫn chưa cảm hết ánh sáng, chỉ có tiếng mấy chú bồ câu gù rù gì rù ngoài cửa số kéo một thế giới thực thực mơ mơ về đúng chỗ của nó.
Có những ngày, mọi khởi đầu của những câu chuyện trở thành cái kim khơi gai. Vốn dĩ cái dằm làm khu vực da sưng mấn đỏ tây tấy, bên trong như một cái ổ nhiễm khuẩn căng tức.
Những cái đầu kim dò đến dò lui, xuyên qua lớp da đau đớn, cứ dò và cứ không thấy. Sự bực nó đã ngáng hết sức sống hai bán cầu não, tê liệt những nghĩ suy, chỉ thấy bực và muốn chửi đổng.
(Không có đoạn kết, vì khi cậu khó ở, cậu hư ! )




Comments