top of page

Sài Gòn cà phê

  • Writer: Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang
    Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang
  • Jul 1, 2020
  • 3 min read

Updated: Jul 2, 2020


Ngõ nhỏ

Phố nhỏ

Cà phê sáng Mami ơi





Sớm con theo Má đi Cheo Leo, cầu Kênh Tẻ kẹt xe dữ thần má ơi, nhấp từng bước một mãi cũng qua, mùi sông, mùi xăng, mùi buổi sáng Sài Gòn. Con thò đầu qua ô cửa nhỏ chiếc Ba lô, gió tấp vào mặt, tóc tai phất phơ, cái mũi ướt hít lấy hít để...thích nhỉ ? Con đi hóng hớt đấy ạ..

Sớm, quán mở nhạc xưa nhè nhẹ, nhạc thời Na Pô Lê Ông hồi ấy mà nghe phê quá, mắt con lim dim mơ màng. Chú bàn kế bên kể chuyện về bạn Bo ấy, xong còn dụ con về nhà chú đi giai đẹp này... con ứ chịu, chú mở Vi-déo anh Bo gặm banh chạy lung tung con chẳng quan tâm. Chỉ thích Chú gãi gãi cái lưng cho thôi. Xong Chú bảo tóc tai con cơ xác quá, vâng... dạo này con kén ăn kinh, đồ ăn má mua chẳng ngó, đến món yêu thích hột vịt lộn cũng chỉ liếm hai cái rồi bỏ dở. Vậy là ổ bánh mì chia đôi, con măm hết heo quay Má ăn vỏ thôi nhé ! 

Sớm, mấy chú chó hung hăng khác chào nhau ầm ĩ, con cũng đâu vừa gào đáp trả, tưởng Chó cảnh không biết sủa hả mậy ? Chơi mày luôn... Má phải sửng cồ lên nạt nạt con mới chịu gò nằm im trên đùi, ngắm phố phường cũng thú nhỉ ? 

Sớm, câu chuyện của Má trải dài với chú bàn kế bên từ Canada đến Texas rồi quay ngược về vòng quay Sài Gòn, câu chuyện của những người từng tha hương nhưng lỡ thân tình gắn bó cùng mảnh đất Sài Thành này... Con chẳng hiểu gì đâu, nhưng mắt cũng ươn ướt lấm lét kiểu hiểu hiểu, nằm gọn gàng trên đùi chú cho Má gặm nốt phần bánh mì.

Nhạc lại dìu dịu và con buồn ngủ quá, mấy khi con được dậy sớm lang thang thế này... yêu con mãi nhé ! Con yêu Sài Gòn và con yêu Má...

“Góc phố này nơi mình quen nhau 
Có những chiều mưa rơi ướt vai 
Có những lần mình hẹn ngày mai 
Hẹn yêu mãi hẹn chung lối đi. 

Có một lần anh chẳng qua nữa 
Cứ thế xa xa mãi nơi em 
Để những mùa nhuộm màu thương nhớ 
Phố xa xôi đã vãng người qua. 

Còn lại anh còn bao yêu thương 
Nơi góc phố bóng em xa mờ 
Và con tim anh dành nơi ai 
Là bờ vai là màu tóc rối. 

Mùa thu sang hàng cây xao xác 
Lá rơi đầy đã qua ngày xanh 
Ngược thời gian ngược về quá khứ 
Có trái tim đã hóa vụn vỡ. 

Có những chiều mưa rơi ướt vai 
Hẹn yêu mãi hẹn chung lối đi 

Có một lần anh chẳng qua nữa 
Cứ thế xa xa mãi nơi em 
Để những mùa nhuộm màu thương nhớ 
Phố xa xôi đã vãng người qua. 

Còn lại anh còn bao yêu thương 
Nơi góc phố bóng em xa mờ 
Và con tim anh dành nơi ai 
Là bờ vai là màu tóc rối. 

Mùa thu sang hàng cây xao xác 
Lá rơi đầy đã qua ngày xanh 
Ngược thời gian ngược về quá khứ 
Có trái tim đã hóa vụn vỡ. 

Còn lại anh còn bao yêu thương 
Nơi góc phố bóng em xa mờ 
Và con tim anh dành nơi ai 
Là bờ vai là màu tóc rối. 

Mùa thu sang hàng cây xao xác 
Lá rơi đầy đã qua ngày xanh 
Ngược thời gian ngược về quá khứ 
Có trái tim đã hóa vụn vỡ. 

Chắc bây giờ nơi này yên ấm 
Nếu như anh không nói cách xa 
Để những mùa nhuộm màu thương nhớ 
Phố xa xôi đã vãng người qua.”

Recent Posts

See All
Tháng tám ở Sài Gòn

*** Cuộc “vượt cửa” sáng chủ nhật: Kể từ ngày có ca dương tính đưa đi cách ly, cái chung cư bé hin 500 hộ dân này cũng lặng lẽ hơn bình...

 
 
 
Những dấu chấm hỏi con con ???

Hai tuần nay chênh vênh đến lạ, cũng không thể giải thích nổi sự hỗn độn trong lòng. Nếu nói là từ tác nhân môi trường có lẽ cũng có một...

 
 
 

Comments


Subscribe Form

©2020 by Ms. An Wanders. Proudly created with Wix.com

bottom of page