
Vừa may gặp người thích nhiều chuyện
- Ms.AnWanders-Cô An Lang Thang

- Feb 28, 2021
- 18 min read
Nó lê cái túi đen thui ra thang máy, kẹp cái túi vào phần gối trở xuống bên hông xương khuỷ, nó tự tính là cái túi chắc 8-10kg thôi, ai dè nó đã lầm. Lúc đặt lên cân ở Viettel post, gần 21kg. Chúa ơi, ở một góc độ nào đó nó đã rất ngưỡng mộ cái sức khoẻ ất ơ của mình.
Lại là một điều kỳ diệu mà nếu không vác cái thân hình cò ma của mình ra đường chắc nó đã không chiêm nghiệm được sự thật là nó khá trâu bò. Bằng cách nào đó nó đã quen với việc bốc vác và vận chuyển à hi hi.
Nó đưa chú coi thang 5k đã sắp sẵn trong túi quần, chú sờ xếp tiền lẻ tính trả lại. Nó từ tốn:
“Dạ thôi chú giữ lại, bữa nào con quên mang tiền lẻ thì chú tính luôn.”
Chú gật gù, nó bồi thêm một câu “Cổ họng chú hết ho chưa?”. Chú cười (chắc vậy qua lớp khẩu trang):
⁃ Ừa cũng không phải ho, mà bữa đó tui ngứa cổ khó chịu thôi.
Thì hôm nọ nó đáp cánh ở tiệm tạp hoá dưới lầu, mua bình nước. Chú đi ra hỏi ông chủ có kẹo the không ? Ông Bác kêu không tui hổng bán thứ đó.
Ông chú gãi đầu đi trở vô, chú cũng ở tầng năm, công việc thường ngày là sáng sớm chắc 5, 6h gì đó xuống mở thang, thu tiền và 10h khoá thang, lên lại nhà. Cũng chưa hỏi thăm là chú đã làm công việc này bao lâu rồi. Chỉ thỉnh thoảng thấy ông chú đi lượn vài vòng hành lang lầu năm, hai tay giơ lên trời, tay giang ngang bờ vai, tay song song trước mặt, buông cả hai tay. Nó đoán đó là những ngày chú đổi ca, ở trên lầu nghỉ xả hơi, như cách dùng từ thân thương mà người Xì Gòn hay nói đến.
Nó cũng không biết chú có đi ra ngoài chơi hay không? Vì từ hồi chuyển đến đây nó chỉ thấy chú có hai vị trí là cái bàn chỗ khu thang máy và hành lang. Nó tự chốt lại, chú cũng nghiện nhà như mình.
Mua nước và vài câu bon chen với Bác chủ tạp hoá xong, nó dí theo chú, đưa cái hộp kẹo ngậm màu tím thứ yêu thích của nó cho chú. Trong đó là hương chanh và mâm xôi đen, tánh nó kỳ: hay trộn lẫn lung tung vài thứ chứ không để nguyên vị. Tuỳ theo tâm trạng bữa nào sẽ chọn hương mùi khác nhau, giấu dưới lưỡi và tận hưởng cái cảm giác cay nồng thông lên mũi. Như một cách chửi rủa tụi vi khuẩn: tránh xa tao ra ! Hy vọng là chú cũng sẽ bấy ngờ với mấy viên kẹo lộn màu, lộn hình dáng tròn tròn và ovan đó.
Nó đến chỗ bưu cục, mà người ta đóng cửa. Anh Grab và nó đang loay hoay với kế hoạch chở túi đồ này ngược lại về nhà hay không? Nó ngán ngẩm nghĩ tới việc ôm lên lầu và bữa sau lại ôm xuống. Liền kêu hay thôi anh chở em về văn phòng, bữa sau em sẽ nhắn dịch vụ bưu cục xuống lấy. Chuẩn bị đi thì cửa mở. Tự nhẩm ôi mình hên, nó nhào vào hỏi anh ơi nay có làm không ? Anh chàng bưu cục trông trẻ hơn nó vài tuổi trả lời lịch sự: “dạ có chị ạ !”
Và anh Grab khệ nệ khiêng cái túi đen ấy xuống xe. Nó rút ra 20k gửi anh, thương quá, vì mình mà vất vả. Thay vì một cuốc xe thẳng thớm nhanh vù vù thì anh đã rất kiên nhẫn chạy với tốc độ 10km/h với những khúc cua mà chỉ giảm xuống 1km/h. Lúc ra đến Pasteur anh cười xoà nói giờ thì cũng thẳng đường dễ đi lắm chị.
Nó cảm ơn nhiều lần, có những người, nó chắc chắn họ đã làm việc bằng cả trái tim.
Lúc sau điện thoại rè rè tin nhắn đến từ một số máy lạ, nó mỉm cười, nó đã đoán đúng mà. Nó lơ đãng ngồi chờ anh bạn bưu cục kiểm tra hàng, nó mở app chấm cho anh Grab 5 sao, nó vẫn hay làm vậy. Cho dù dịch vụ có tệ cũng chưa chấm 1 sao bao giờ.
Có thể họ cũng trải qua một ngày tồi tệ. Nên họ mới bấm còi như điên trên đường hoặc phóng vèo vèo lạng lách đến nỗi khi bước xuống mũ méo qua một bên và tóc nó đã dựng đứng hết lên mà không cần một loại gel nào cả.
Cũng có bữa nó kiên nhẫn nghe 1001 câu oán than chính phủ, chế độ hoặc nội quy công ty. Âu cũng là mỗi người một lăng kính khác nhau. Nên nó chấp nhận việc có người loạn thị, có người cận thị, có người viễn thị, có người bị cườm mắt.
Kể ra thì mỗi khi nghe thêm một câu chuyện nữa là vốn cuộc sống mình đã giàu lên kha khá, còn hơn nữa là tận mắt chứng kiến những chuyện ấy. Nó đều cho đó là vạn sự tốt lành, có lẽ họ cũng dễ chịu khi cởi mở được với mình.
Quay lại cái bưu cục, đợt vừa rồi khi thương hiệu đổi bộ nhận diện chắc chắn cũng thay đổi nhiều ở khâu vận hành. Anh chàng chỉ cho nó tải app về, tự lên vận đơn khi anh loay hoay lấy cái bao tải, đóng đồ nó cẩn thận và khệ nệ bê lên cân.
Nó cẩn thận ngồi gõ từng chữ một, thỉnh thoảng hỏi anh chỗ này nó phải điền gì. Quả là một trời một vực, chúng ta tạo ra những phần mềm và có lúc chúng ta còn chẳng biết phải dùng thế nào.
Chúng ta nghiên cứu, lĩnh hội sự hiện đại và mong muốn cải cách những thứ cũ kỹ để vận hành trơn tru. Chúng ta quan tâm đến cải tiến để mọi dữ liệu đều được lập trình hoá theo qui chuẩn, dễ quản lý và chúng ta ưu tiên cả trải nghiệm khách hàng để đưa ra những ứng dụng hài lòng đại đa số người sử dụng. Song song vào đó cũng khéo léo trộn lẫn vào đó những khuyến mại, để tăng tương tác và đưa nó lên thành một ứng dụng giàu tính năng, khả thi và được yêu thích.
Nó ngồi thầm nghĩ mình thật vớ vẩn với cái lối suy nghĩ miên man của mình. Không quên kết bằng một dòng hằm bà loằng suy nghĩ nữa. Thật ra chuyện này tốt lành ấy chứ. Khách hàng sẽ chủ động hơn trong việc chịu trách nhiệm về thông tin, cơ quan chức năng cũng dễ để kiểm tra hơn về những thứ sai trái nếu có (Ví dụ hàng cấm, hàng lậu, hàng linh tinh...). Ngành dịch vụ được nhẹ nhàng và phục vụ số đông nhanh hơn, tiết kiệm được lắm thứ cồng kềnh trong quản lý. Nó vote cho hãng này thêm một sao cho tư duy của 4.0.
Nó lại nhớ tới cái app hôm qua vừa xoá đi tải lại khi lỗi hệ thống cứ dư một số 0 (không) ở chỗ số điện thoại đăng nhập và con rô bốt khăng khăng trả lời là số điện thoại này không có trong hệ thống.
Ơ thế nó mua hàng ở đây, chìa chứng minh thư ra để làm thẻ, rót vào một mớ kha khá rồi sau đó phải đăng nhập mới và mất hết số điểm cũ à? Cũng may nay là cuối tuần trung tâm dịch vụ Khách hàng đã đóng cửa. Không thì nó nhất định sẽ lên tẩn ngôn ngữ cho ra nhẽ thì thôi. Đấy, các bạn thấy hậu quả cho việc làm việc với cả trái tim chưa ? Nó mà không đào lại hết điểm thưởng thì nó còn gào lên. App nhà giàu mà chơi kiểu nhà tào lao hư hư hư.
Đấy là mấy câu chuyện tầm phào có liên quan thôi. Đất nước đang phát triển nhanh quá, giống trái kinh khí cầu đã bơm đầy khí hydro và đương cháy phừng phực, cộng với các loại gió thuận gió ngược thổi đến tới tấp. Có người đã kịp ổn định trên chiếc khi khí cầu ấy, có người thì chưa lại có người đang lơ lửng ất ơ nửa thân trong nửa thân ngoài hay hai tay đang đu bám vào chiếc khí cầu dang bay lên vù vù ấy.
Nó chép miệng kinh hãi nghĩ vào cái tư thế mà nó đang mắc kẹt giữa tấn công nghệ. Lại cười ruồi rồi tự nhủ sẽ ổn thôi. Thử nghiệm nào cũng sẽ kết quả sau nhiều năm nghiên cứu và ứng dụng mà.
Nó cũng chép miệng thay cho vài năm không gọi là đi lùi cũng chẳng gọi là dậm chân tại chỗ.
Ví dụ như việc nhân một cái brief “Tap to pay” này nọ, nó cười cười vì đến cả tàu điện ngầm ở Singapore xa xôi đã dùng công nghệ này cả chục năm, hay việc vào Target, Walmart hay CVS thì chỉ giơ cái điện thoại hoặc móc cái bóp ra đưa vào cái máy là xách mông lái xe về rồi. Ấy vậy mà mãi vẫn loay hoay với một câu tagline kinh thiên động địa kiểu rất vần và trending bây giờ.
Nó chấp nhận làm người đứng ngoài vòng tròn đó. Vì có lần nó thử và chết đứng khi thấy thông tin của mình nhan nhản bởi các đơn vị thứ ba.
Nó cũng khá anh hùng khi vài lần phải trưởng thành với ngân hàng để đưa ra kết luận là nó chẳng mua thứ đó khi nó đương vi vu ở một nước khác.
Điều nó hy vọng nhất là những gì họ nói sẽ biến hoá thành sự thật bằng việc bảo mật dữ liệu người dùng tốt hơn. Tất nhiên ở tâm ý người tiêu dùng thì cái nào tiện lợi cũng mang cảm giác thật sung sướng. Chờ đợi những nụ hoa nở bông, kết trái !
Mà này nó ơi, lại nói loanh quanh đâu không biết. Bữa ngồi cà phê với người bạn, cứ băn khoăn mãi với chủ đề viết ít hay viết nhiều. Sau hai anh em chốt lại là bài viết ấy có đủ sâu, đủ thấm và đủ kích thích người đọc không ?
Nó đồng ý, bây giờ người đọc kén, người thẩm thấu thì ít mà người lướt qua thì nhiều.
Nó lại la liếm phố đi bộ tối qua và lạc vào mớ văn học hiện đại thoang thoảng một kiểu viết như nhau. Nó thấy mớ sách giảm giá 50%, nó chắc lưỡi một ngàn lần, với lối văn vở lượm lặt này nếu ra sách chắc nó cũng phải giảm giá 70% ấy chứ.
Rồi nó vập được một quyển sách nào đó của cô gái đi Ý du học, đem lòng yêu một chàng trai bản xứ và lột tả mọi ngóc ngách thầm kín của người phụ nữ để tìm sự đồng cảm cho việc chia tay anh bạn trai quê nhà cho dù anh ấy đã dồn hết tâm huyết để đưa cô sang đất nước này.
Văn rất cuốn hút, câu chuyện cũng lạ, nó thích nhưng bỏ xuống không mua. Sau những trải nghiệm cuộc sống thì một kết thúc có hậu cho chị gái ấy với cuộc hôn nhân 10 năm với một cái họ Ý thì cũng đẹp lòng độc giả là nó rồi. Nên quyết không đem thêm về nhà.
Và chính khi ấy nó nghĩ về chú bạn, khi chú cứ lảm nhảm rằng bé bận quá chẳng viết gì cho chú đọc.
Có lẽ giờ cháu cứ viết nháp trước chú ạ, đến một ngày con chữ đủ sắc, đủ thông và đủ chạm vào trái tim thì cháu sẽ làm một quyển sách. Đó vẫn là ước mong chưa ngủm củ tỏi của cháu. Hứa luôn !
Nếu còn ai đó ủng hộ, bằng cách thỉnh thoảng cháu cào đếm lượng đọc, nghĩa là ước mơ còn thở. Còn loại văn chương cảm xúc hay ký sự gì tạm thời chưa thông ra. Đôi khi vài đoạn cảm hứng bất chợt lại cuốn hơn những lâm ly bi đát mà chính mình muốn đưa vào làm cốt truyện. Hời ơi, hoang mang và lạc lối chưa ?
Lại là anh bạn đó, anh nói em đọc chưa đủ, ứ ! Em đọc thôi, xong quên hết ráo, trừ phi Bác Nguyễn Nhật Ánh hay anh chàng Marc Levy lãng mạn mới làm nó đắm chìm trong những áng văn hài hước, dí dỏm mà gần gũi.
Chuyện viết cũng là như vậy, đôi khi mình cũng dễ sa đoạ vào hiệu ứng đám đông lắm. Nên cái nghề câu chữ, không ngoa để nói là nghề làm dâu trăm họ.
Sau khi cẩn thận gửi tin nhắn cho đứa em về túi đồ, nó thong dong đặt xe về, tự nhiên mưa, Sài Gòn ngộ thật, thích mưa là ào xuống mặc kệ ai ướt hà.
Bác tài xế đứng ngay hiên nhà sát bên, nhá máy, nó bắt lên và anh bấm tắt. Xong vẫy vẫy tay. Nó chạy qua hiên nhà đó như bay. Anh nói mưa đó, nó nhe răng sau lớp khẩu trang: “Anh cứ mặc áo mưa nếu muốn, em chờ”.
Anh cẩn thận tra chìa vào cốp, lấy ra cái túi ni lông nhỏ bọc cái điện thoại lại rồi ghim lên thanh đế gắn ở cổ xe. Sau đó mở ba lô lấy cái khăn quàng cổ rằn ri hoang dã kiểu sỹ quân Mỹ đeo lên cổ rồi kéo lên đến sống mũi, xong anh chỉn chu đội nón và đưa cái nón cho nó.
Tổng cộng hết 5 phút, đúng là đối với người cẩn thận mình nên kiên nhẫn. Xong anh chở nó về, tướng ngồi của anh không khác gì mấy anh quen chạy con dế mèn Harley, anh vươn tay thẳng, người nghiêng 45 độ về phía sau, báo hại nó ngồi miết ở thanh chắn yên xe mà cảm giác vẫn thật gần với anh.
Kinh nghiệm đi Grab cho nó thấy anh quả là dân gốc ở đây, anh chưa một lần nhìn bản đồ, qua mỗi khúc cua hay đèn đỏ chưa bao giờ thắng xe cái đụi mà rất dịu êm. Anh thả nó xuống sân, nhìn sâu vào mắt nó buông hai chữ cảm ơn, không yêu cầu sao xiếc gì cả, lại 45 độ cắm về phía sau chỉn chu theo hướng Phó Đức Chính mượt mà rút đi.
Nó nửa bước vào cổng nửa nhủ lòng hay cũng man mát trời nên đi dạo một chút vậy.
Nó bước vào tiệm tạp hoá hiện đại, loay hoay với cái mớ app khuyến mãi, cũng ít dùng nhưng không cho phép mình tụt hậu, mình đã ngồi toa lét lắc Xì đến điên cuồng, bữa lại còn nhận được điện thoại từ phòng chăm sóc khách hàng nhắc nhở chị hãy dùng các voucher khuyến mại đi kẻo sắp hết hạn.
Lại suy luận đại dịch đã xoay chuyển cục bộ vào ngành bán lẻ và dịch vụ khách hàng. Dầu gì cũng mang tiếng làm truyền thông mà cổ quá không được. Hai chị em loay hoay với việc dùng mã khuyến mại, nạp tiền từ thẻ ngân hàng rồi thanh toán. Cuối cùng cũng xong. Mai mốt chị mà bị ăn cắp thông tin hay bị ăn cắp thẻ thì chị lại la làng lên không tha đâu.
Thong thả bước qua tiệm bánh đối diện ngã tư, bóng nắng và bóng nó nghiêng nghiêng cùng nhau như thì thầm: 3h chiều rồi mày hãy ăn đi, ăn nhiều vào, ăn cho béo lên, nhá !
Mấy cô cậu đang vào bánh mới ra lò, đứng nói chuyện rôm rả. Nó kêu cho chị một chiếc bông lan, cô bé lấy cái rõ đẹp nhất bỏ lên khay cho nó. Nó túm thêm một miếng bánh kem trái cây, nhớ cái mùi mứt dứa quyện cùng kem bơ sữa béo ngậy quá. Dù gì nó cũng chẳng bao giờ phải ăn kiêng và tập thể dục, và nó cũng không từ chối hay miễn cưỡng đồ ngọt. Hạnh phúc nào bằng điều này.
Không biết ca-lo đi đâu hết, bác sỹ tiêu hoá cứ lẩm bẩm chị cảnh báo là em ăn không có đủ năng lượng. Vâng chị, nhưng ăn no quá mất 3 tiếng ngồi thở kể ra cũng là thảm hoạ. Em có thể chỉ ăn lúc em có hứng thôi được không ? Cũng giống kiểu mấy kẻ cô đơn đến hết chịu nổi rồi mới năn nỉ kiếm người để ôm ấy !
Nó hớn hở ra về, hôm nay mua một tặng 1, hai cái bánh lắc lư trong nắng chiều, cùng ly cà phê cậu nhóc ở tiệm tạp hoá cẩn thận pha theo khẩu vị ngọt và béo.
Nó đi ngang qua bàn chú, lấy gói kẹo ngậm hương chanh để ngay ngắn trên bàn rồi nháy mắt với chú giữa không gian chộn rộn cả đống ngừoi ồ ạt chen chúc vào cái thang máy bé xíu. Nhìn mắt chú thấy một nụ cười.
Vậy là vui rồi, nó rảo bước lên thang bộ, theo thói quen sẽ dừng ở lầu 1 ngắm mấy con mèo hoang phơi nắng. Lên lầu 2 sẽ ngó ngó xem nay cái bảng trắng của cô bán hàng hôm nay bán món gì: hủ tiếu mỳ sườn hay bún bò huế.
Mỗi lần ghé ăn vẫn chọn cái chỗ tút trong hốc bờ tó gần đám lò than và gia vị của cô. Ngắm cô trộn mỳ trong cau có. Không rõ là mẹ ruột hay mẹ chồng của cô, tuổi lớn rồi nhưng vẫn hay càm ràm cô quên đóng nắp hũ chanh hay cô chưa dọn tô xuống rửa.
Cô vẫn im ru không nói, đi ra đi vô làm đồ ăn. Bà cụ cao tuổi nhưng luôn có chuyện để nói với thực khách, cô như không quan tâm. Nhìn cảnh đó tự nhiên trong lòng hấy vui vui.
Người già cô đơn lắm, ký ức thì lộn xộn, nói này mà quên kia. Thấy cụ mỗi ngày còn khoẻ để than là nó cũng gửi cái nhe răng đồng tình mặc dù không hiểu gì hết.
Còn cô trông bề ngoài khó chịu nhưng vẫn tấp vào tô đầy ú nụ cho nó thịt. Lắm hôm cô kêu hết thịt rồi gặm xương nghen. Nó cũng ngoan ngoãn ngồi gặm xương và ăn tô mỳ cuối nồi nước lèo, đủ loại nui, mỳ, hủ tíu, bánh canh cô trộn trong đó. Còn mặn đến nách nữa chứ.
Nó thầm nghĩ có lẽ sự cô đơn của mình đến cùng cực rồi, nên mình hài lòng với tất cả hỷ nộ ái ố chung quanh.
Kể cả việc nửa đêm đang cố dỗ dành giấc ngủ thì bị gõ cửa cho đến sợ, vội tròng bộ đồ rồi đầu bù tóc rối mở cửa cho người ta vào soi đèn pin bắt lỗi nhau.
Chả là bữa nhà lầu dưới bị nước chảy vào nhà, nhất mực khẳng định rằng do cái ống xả nước máy lạnh căn nhà nó. Nó thì đang đi ăn bờ ngủ bụi, nào có ở nhà mà máy lạnh biết mở hay không. Rồi cả cái xóm bé tý hin quay qua quay lại xầm xì, lỗi anh lỗi tôi. Kết quả nó không quan tâm lắm, chỉ thấy lúc đầu sợ với kiểu chộp giựt của một số chú cô, sau thì lo đến mất ngủ hai đêm vì chợt nhớ chưa đăng ký tạm trú xong còn nằm sát cửa sổ nghe lén họ tính kế trả thù là nửa đem gọi phường lên kiểm tra tạm trú nhà mình.
Ơ sao ngộ ? Vậy là nó lục đục nửa đêm qua gõ cửa nhà cô tổ trưởng, đưa cô cái sổ tạm trú và nhờ cô ghi tên nó vào sổ tạm. Đến cả cái qui tắc đầu tiên này còn quên, nó đã rõ là cám ơn cái não cá vàng trên mây của nó lắm lắm.
Sớm hôm sau nó tung tăng xuống lầu, chị chủ nhà ngoắc nó lại thì thầm to nhỏ là đã tìm được nguyên nhân đứa nào đó lầu 8 đêm đêm tưới cây làm nước chảy tràn xuống nhà lầu 4. Rồi chị bồi thêm là chị đã mắng họ như thế nào khi nửa đêm vào nhà nó, và mắng luôn cả việc nó có dùng máy lạnh bao giờ đâu mà có nước chảy.
Nó nhìn mặt chị thấy thương thương, cũng mẹ đơn thân nuôi con, nuôi cả một bà chị. Trước mặt người khác luôn đanh đá chua ngoa, nhưng nhìn vào sâu đôi mắt ấy là cả một biển trời lời tâm sự.
Nó đã bỏ qua câu chuyện cô tổ dân phố hỏi nó thuê nhà bao tiền một tháng, rồi cô thầm thì nhà cô đẹp hơn và giá thuê rẻ hơn. Sau đó cô suỵt suỵt kêu nó im nhé đừng kể lại. Nó lại cất cái câu chuyện nhỏ ấy vào lòng. Nói với cô vâng có ai cần nhà cháu sẽ giới thiệu sang.
Tả về cô một chút nhé, cô ở căn cuối hành lang, cũng chung nỗi khổ họng rác như nó. Nghĩa là cứ đều đều mỗi tối cư dân xách dép quyẹt loẹt xoẹt ra mở cửa họng rác rồi tống cái bao rác 7 7 bốn mươi chín lần văng qua trái văng qua phải rớt xuống đất cái bộp. Cả đêm cứ như thế.
Lúc mới chuyển đến nó lúc nào cũng giật mình muốn tè ra quần vì sợ. Dù gì cái chung cư cũ này cũng có tuổi đời hơn 40 năm, xây từ ngày giải phóng. Nghe kể trước đây là khách sạn cũ. Ngày nó chuyển đến, anh bạn thân gào lên em chắc chắn ở đây an toàn chứ ? Sao anh thấy lo quá ! Nó trấn an yên tâm xưa giờ em đi ở trọ quen rồi.
Thực ra nó rất thích những chỗ giàu văn hoá như này. Nó đã ám ảnh từ khi xem mấy bộ phim Việt có cảnh người người và phố xá quây quần sinh hoạt. Thế là nó tức khắc muốn cái trải nghiệm đó. Nó săn lùng khắp nơi nhưng chưa có dịp được thử.
Rồi một ngày đi họp sớm hơn những 20’ lại đi lầm đường, nó rủ nhóc đồng nghiệp vào ngồi quán cà phê bán đồ cổ ở tầng trệt. Xong nó vẫn kiểu tò mò, đi một vòng thăm thưng, thấy số điện thoại dán ở tường cho thuê nhà. Vậy là xem như có cơ duyên. Nó chuyển đến vào một ngày cuối năm. Ai cũng nhìn nó với đống đồ thánh thần ơi ở một mình mà nhiều vậy.
Nó cũng quen dần với việc sáng bước ra phố là cả tá đôi mắt nhìn vào. May thay nó ưa giản dị và không hở hang. Đồ phải sạch và thơm còn lại là không màu mè loè loẹt.
Ban đầu nó cũng hớn hở làm hoa hậu thân thiện, nó khoe răng với cả nhân gian. Mọi người chắc chưa quen kiểu đó nên có phần đề phòng và ái ngại. Sau này mỗi ngày nó đều có những khởi đầu ngày mới với cái gật đầu của bác giữ xe hay cái vẫy tay của chú bán tạp hoá. Chiều về thi thoảng nó chạy nhanh hơn trốn ánh mắt của mấy ông hàng xóm chụm năm chụm bảy coi ti vi ngoài ngõ, nó sẽ nhảy vào xoa đầu con Kiki hoặc cởi giày xà xuống tiệm chị làm móng và nghe họ thổn thức 1001 câu chuyện xung quanh.
Có bữa đang lim dim chờ móng tay khô trong cái đèn hồng ngoại thì nghe sầm một tiếng. Ông chú tầng trệt đâm xe vào tường. Cả xóm nhào ra đỡ chú dậy rồi quở đang bệnh còn đi xe, đã mới đột quỵ dậy mà uống bia mùi nồng như thế này. Nó ngồi thấy đời sao ấm áp và đáng yêu thế.
Rồi đôi bữa lại ghé cái bảng đen ở thang máy đọc thấy ngày 31/1 cả chung cư tổng vệ sinh bằng nước, lúc dưới quê lên thấy toàn hành lang và cầu thang đã sạch sẽ thơm tho với các vết tích của thuốc tẩy tạo hình vệt trắng vệt đen cũng mắc cười.
Rồi cũng quen dần với việc cô thu tiền nước mỗi lần lại dán một miếng giấy ghi chú “Ghi tiền nước ra ngoài” lên cánh cửa gỗ đầy dấu đinh lổm nhổm.
Bữa nó đang hiên ngang đi đổ rác thì cô nhà kế bên kéo tay nó vào nhà, còn không cho nó cởi giày ra rồi chỉ vào cái kệ gỗ của cô trưng chỗ bức tường. Đầy đủ mỹ phẩm, nước hoa, thuốc bổ, kem đánh răng rồi cả giầy dép nước ngoài gửi về. Cô kêu nó cần gì thì ghé nha nhà cô cái gì cũng có, là đồ thiệt không á. Nó ngoan ngoãn dạ dạ dạ rồi xin phép cô về nhà.
Có lẽ quãng thời gian ở một mình giữa kỳ thị chủng tộc rồi bất đồng ngôn ngữ làm nó yêu lắm những điều xung quanh. Nó chẳng thấy phiền, cũng chẳng thấy lo hay sợ nữa. Nó đã mặc nhiên cho mình là một phần ở cộng đồng này sau vài tháng ở đây.
Mỗi lần ví dụ có ai ghé thăm là họ chịu không được cảnh nhà tắm không có cửa hay thi thoảng rác cứ rơi bụp bụp hoặc mấy con bồ câu vỗ cách loạn xa bay lông lá tùm lum. Còn nó thì yêu đến thẫn thờ kiểu hoài cổ của riêng nó.
Nó đã kênh qua cả chục chỗ trọ thậm chí nhiều hơn thế, từ tâm thế người đi thuê đến người cho thuê. Và nó thật sung sướng khi mỗi ngày xoay quanh với cái thế giới nhỏ này mà chất chứa cả tỷ câu chuyện đủ bi đủ hài. Thuận miệng thì nó tự nhận là đứa thích nhiều chuyện, còn không thuận thì cứ mặc nhiên là có lẽ cô đơn nó làm cho người ta thấy chuyện nhỏ cũng ấm lòng.
Đến một lúc nào đó, khi đã chu du đủ nơi, chung qui chỉ mong có một nơi mà về. Một nơi mà mình được hoà mình ở đó. Một nơi mà giấc ngủ dù khó hay dễ đến nó cũng gói gọn trong một không gian thân thuộc. Một nơi mà đi đâu cũng nhớ, vì nó có những thứ mà chỉ mình thấy dị, thấy đủ vị và thấy cưng.
Cũng giống như yêu, nhiều khi không phải là yêu, mà là rất thoải mái với cái chốn được trở về sau một ngày mệt mỏi. Là rúc đầu vào chỗ nách có mùi mòi hôi, là vén tóc rồi nằm xuống cánh tay quen quen, là dăm ba câu chuyện không đầu không cuối được hiểu ngay dù chẳng phải giải thích dài dòng.
Bạn có yêu chốn đi về của bạn vì những điều nho nhỏ như thế chưa ?
À, cái sơ ri nhiều chuyện này còn tiếp diễn heng. Nó cứ miên man với thế giới riêng của nó thôi.
Giờ thì nó lại có thói quen ngồi nghe tiếng rác rơi, rồi đoán xem trong túi đó có gì mà tiếng kêu loảng xoảng hay lộp độp.
Nó ước ví dụ chuyện gì nặng lòng cũng được giải quyết nhanh như túi rác kia heng. Người ta mở cửa, thảy xuống rồi quay đi chẳng cần nghĩ suy.
Vừa may nhỉ ?





















Comments